You are not connected. Please login or register

Chia sẻ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatar

Bài gửiTiêu đề: Một chút thôi...!!! 4/2/2012, 10:52 am1






Một Chút Thôi..!
























...Nhật Ký....ngày...tháng...năm...





...Cũng như mọi khi với chiếc bàn mộc cùng tách cà phê sữa ấm mỗi tối sau khi trải qua một ngày làm việc căng thẳng giữa dòng đời, trở về nhà và tìm chốn bình yên trên một căn gác nhỏ của mình, có vẻ với một ai đó sẽ cảm thấy như vậy rất là cô đơn...nhưng không...với em nó đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống rồi...Những phút trầm lặng, yên tĩnh với những tiếng đồng hồ, tiếng nước róc rách từ hồ cá nhỏ xinh rồi vu vơ nghĩ những chuyện không đâu hay đơn giản là ngẫm lại chuyện mình đã trải qua trong một ngày,...rồi chợt bất giác trống rỗng không suy nghĩ được gì,...lật quyển nhật ký nhỏ xinh ra và ghi lại những cảm xúc rất vu vơ...ai đó chăng...rồi một ngày nào đó khi em thấy buồn, buồn thật nhiều, không có ai bên cạnh đâu, em lại mở quyển nhật ký cuộc đời ra xem và nhìn lại quãng đường em bước, em đi qua...





....Chợt hiểu rằng em của ngày hôn nay đã khác nhiều, nhiều lắm...Ngày nào em thật ngốc với những suy nghĩ non nớt, nhỏ dại, vu vơ như trẻ con thôi,...Em mơ ước được bay lên cùng những ngôi sao trời lung linh, em muốn gặp nhiều phép màu, em muốn gặp được người em yêu,...Và em muốn đi tìm nơi chốn mặt trời mọc vì em khao khát được ngắm nhìn những điều kỳ lạ, tuyệt với mà mình chưa biết được,...chỉ đơn giãn để nhìn những ánh nắng đầu tiên của buổi bình minh, tìm một chút gì đó là kỳ thú để làm điều bí mật cho riêng mình và chỉ mình biết mà thôi...Thế nhưng có được thế không hay chỉ là ước mơ thôi!...Em cứ đi tìm khắp mọi nơi, từng chỗ này đến nơi khác,...rồi ngày này sang tháng kia...đã đi hơn một nửa đời người rồi...Có phải em đã bỏ phí rất nhiều thời gian của mình làm đều vô ích không?!...





...Trong phút chốc trên ngọn đồi mênh mông nơi em đã được ngắm thứ ánh sáng diệu kỳ, những tia nắng đầu tiên dường như đã sưởi ấm một cõi tâm hồn lạnh lẽo bấy lâu đã mất đi niềm tin và hy vọng vì mơ ước xa vời của mình...Phút giây ngắn ngủi ấy em mới biết rằng mình ngốc lắm, cứ theo đuổi những ước mơ mà biết là nó có thể không giờ thành hiện thực,...Nhưng vì nó mà trái tim em đã biết đời là nhiều khó khăn, thử thách nhiều lắm mà em thì nhỏ bé...làm sao biết được nơi mặt trời mọc lên mà cứ mãi mơ ước thôi,...chỉ riêng mình em...Sẽ không có điều gì không thành sự thật nếu như em không từ bỏ nó...Mặt trời là điều quý giá mà tạo hóa đã ban tặng cho cuộc sống, không của riêng ai mà cho tất cả những trái tim khát khao và luôn có đủ những tia nắng ấm áp cho mọi người,...cũng như ước mơ dành tặng cho những ai không ngừng ước mơ và nắm giữ nó....Tâm hồn em rộng mở chào cuộc đời, em biết bao tháng năm đi qua không lãng phí chút nào đâu, em không sợ gian nan thử thách từ bao giờ rồi để đến khi chợt nhìn lại mình đã dám đương đầu với những sóng gió cuộc đời mà không ít lần sóng gió kéo về qua người em...em đứng vững với đời, có lẽ một mình nhưng không hề cô độc vì khoảng trời nhỏ bé của em sẽ rất rộng lớn với những ước mơ bình dị, mộc mạc thôi, không xa vời đâu...Vì đó đơn giản chỉ là:




...Là yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước... Khi em nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, em hoảng hốt…Tập lại một thói quen cũ không phải là một điều khó khăn...


...Yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhè, có khi lạnh buốt nhưng đều mang lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp...





...Yêu những ngày gió lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy… dường như trôi theo hướng gió. Dễ chịu lạ....Yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đóa hoa… trên đường về nhà. Mỗi ngày chúng lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn...và thu hút hơn... Em thích chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc....



...Yêu góc quán em hay ngồi một mình, chậm chạp gặm nhấm sự cô đơn, chậm chạp quan sát sự sống trước mắt mình, và chậm chạp suy nghĩ...Yêu bờ biển của em... Lạ..Tình yêu ấy ngày một dầy thêm... Có lẽ biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của em... Những mối dây tình cảm của em đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè,… Làm sao em diễn tả...vì đơn giản là em yêu biển nhiều lắm...






...Cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những lần em thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà em biết em lại yêu biển nhiều đến thế…



...Em yêu những lần nhói đau... Những lần em khóc nức nở vì vấp ngã... Và em biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, để rồi sẽ không khóc nữa đâu, em tự nhủ!



...Yêu những bài thơ em viết, dẫu không hay nhưng làm em thỏa ý thích xếp vần và giãi bày cảm xúc...Em thích đọc thơ và dễ xúc động trước thơ, dù em học văn không giỏi lắm...!



...Sẽ không bao giờ kể được hết những ước mơ diệu kỳ của em, vì cuộc sống có quá nhiều thứ khiến em phải lưu tâm và lưu luyến... Khi em còn yêu, trái tim em còn đập... nghĩa là em không hời hợt, không vô tâm, không nhàn nhạt và còn tiếp tục mơ ước, hy vọng, yêu thương ...Em tin như thế...!



...Đó chỉ là một thế giới nhỏ bé của riêng em, một khoảng trời lặng lẽ thôi, nhưng sẽ mãi thuộc về em, chỉ riêng em nhé, dù mai đây sóng gió kéo về, trái tim nhỏ bé ấy chao nghiêng giữa dòng đời xuôi ngược nhưng sẽ có nơi bình yên để em tìm về, náo thân trong khoảng đời còn lại, nơi nuôi dưỡng tâm hồn và trái tim biết yêu thương và không ngừng mơ ước đâu...




...Những trang nhật ký viết hôm nay, tuy còn dang dở nhưng một ngày nào đó nó sẽ khép lại bằng những trang sau và một kết cuộc tốt đẹp,...em mong ước như thế thôi...Cám ơn đời, đã lấy đi của em nhiều thứ nhưng đã trao tặng em lại những xúc cảm quý giá và một khoảng trời mộng mơ của riêng em, chỉ thế thôi...bé nhỏ lắm...Một chút thôi...!


...ngày...tháng..năm...



ST ^^!...

















Trả lời nhanh
Message reputation : 100% (1 vote)
avatar

Bài gửiTiêu đề: Re: Một chút thôi...!!! 4/2/2012, 11:20 am2


ẹp nhen

avatar

Bài gửiTiêu đề: Re: Một chút thôi...!!! 4/2/2012, 5:41 pm3


ăn học được nhiêu đó oh



Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: Một chút thôi...!!! 4


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog